Hôm nay em muốn rời bỏ thành phố này!

Dường như ngày nào em cũng phải suy nghĩ, dường như lần nào đi cạnh anh em cũng phải đắn đo. Là đúng hay sai, là đáng trách hay nhẫn tâm, rồi em phải làm sao để tốt cho mọi thứ cho cả hai chúng ta. Cuối cùng em vẫn chọn rời đi, rời bàn tay em từng nắm, rời bờ vai em từng dựa vào… Em rời bỏ anh vào một ngày Sài Gòn chẳng đẹp chút nào!

Em thấy mệt mỏi vì phải cố gắng vờ đi mọi thứ, vờ đi anh, vờ đi suy nghĩ trong anh. Em chẳng cười, chẳng nói, tránh mặt anh, chỉ vì em muốn tốt cho anh cho cả em nữa. Có thể bây giờ còn khó khăn vì chỉ cần thấy anh là em muốn ở cạnh, muốn chuyện trò, muốn cười đùa với anh như ngày trước.

Em thấy khổ tâm tận cùng khi anh mệt mỏi em chẳng thể hỏi han, không thể nhìn thấy anh như ngày trước, không thể nhìn anh với ánh mắt như ngày trước, không thể dịu dàng với anh như ngày trước, em không thể đối xử với anh như ngày trước.

Em nói rằng, em biết em sai, thứ tình cảm này là sai. Tuyệt nhiên là vậy. Hôm nay anh buồn không khi nhìn thấy em như vậy, hôm nay anh giận em không khi em chẳng nói chẳng rằng, anh có bực tức em không khi em chẳng còn là em ngày trước. Em nhìn thấy sự mệt mỏi trong anh, sự giận dỗi trong anh, sự khó chịu trong mắt anh, những suy nghĩ trong anh, vì sao em lại thế, cả sự bực tức đối với em, trong đôi mắt anh.

Loading...

Em chẳng làm gì khác được, quả thực em như bất lực khi đứng trước ngã rẽ này, chẳng biết đi đường nào, tránh đường nào. Một là tự em làm đau em, hoặc là em càng làm đau em, hơn nữa em sẽ làm đau em và nhiều thứ khác. Em thà làm đau em, thà một mình em tổn thương mọi thứ sẽ tốt hơn nhiều.

Hôm nay, em suy nghĩ về chuyện rời khỏi thành phố này, em sẽ tới thành phố khác. Không anh. Không sáng sáng thấy anh. Tối đến lại thấy anh. Anh xuất hiện trong em suốt ngày dài như vậy. Ở thành phố đó nhất định không có hương hoa sữa, nhất định sẽ không có những con đường, những quán xá, những nơi em đã từng qua cùng anh như ở thành phố này.

Nhất định ở thành phố đó em sẽ chẳng bao giờ thấy anh. Vì nếu gặp lại anh ở thành phố đó em sẽ dừng lại, em sẽ nghe theo con tim mà dừng lại vì anh, không phải vì ai nữa. Nhưng anh sẽ tìm em sao, anh sẽ chạy đi tìm em sao, không, anh phải ở lại thành phố này, nơi này dành cho anh, không phải em.

Ngày hôm nay, mọi thứ đối với em chẳng thật dễ dàng chút nào. Chưa từng dễ dàng chút nào. Để xa anh như thế này chẳng hề dễ chịu chút nào. Em trách em. Em trách em. Em muốn ở cạnh anh, nhưng ở một thành phố khác!

“Rốt cuộc em không thể làm được như em nghĩ, rốt cuộc thì em vẫn thua chính mình. Em dù cố gắng đến mấy cũng vẫn thua cuộc, là kẻ thua cuộc thảm hại ngay trong chính tình cảm của mình. Hôm nay, em thất bại! Em đáng trách. Em đáng trách! Anh. Em muốn rời bỏ thành phố này ngay lập tức… “